Welcome to Vietnamese Sea - Chào mừng độc giả đến với biển Việt-Nam

***

TPP và chiêu bài THOÁT TRUNG

Vào đầu tháng 5/2014 ở Việt Nam dấy lên những cuộc "hội thảo" của những thành phần mệnh danh là Xã hội Dân sự. Đại để nội dung chủ yếu của những cuộc "hội thảo" nầy là làm sao  "thoát Trung" và vấn đề TPP. Điều đáng ngạc nhiên, trong một chế độ chó dữ như chế độ Hà Nội hiện nay, những cuộc "hội thảo" như thế lại không bị hệ thống công an "chiếu cố."

ttp thoat trung cộng

* Có lẽ không ai nghi ngờ thực tâm, thiện chí, và ý chí của ĐA SỐ những người tham gia phong trào Xã Hội Dân Sự. Tuy nhiên, bao lâu đảng cộng sản còn nắm quyền cai trị, những phong trào như thế khó được xem là "tự phát." Trung cộng đã từng có đến 7 "đảng đối lập" nhưng cuối cùng chỉ có đảng cộng sản là đảng đích thực duy nhất.

Thế thì Hà Nội muốn gì khi "làm ngơ" trước một hiện tượng chính trị có vẻ bất bình thường như thế? Phải chăng đây chỉ là một trong những lá bài giai đoạn và sau khi giai đoạn đó hết "nhiệm vụ lịch sử" của nó thì mọi cánh cửa sẽ bị đóng lại như trước? Cộng sản "mở" được thì "đóng" cũng được – như những cuộc "biểu tình" gần đây.

tập cận bình, obama

* Trong khi ông Nguyễn Đan Quế chủ trương "không phụ thuộc vào ngoại bang," ông Phạm Chí Dũng lại nói khác đi: "Việt Nam cần phải có mối quan hệ đối tác chiến lược với phương tây đặc biệt là Hoa Kỳ, liên quan đến vấn đề hiệp định TPP và bán vũ khí sát thương cho Việt Nam." Phải chăng cái "giai đoạn" vừa nêu trên chính là Hiệp Định TPP? Có thể hiệp định nầy thực chất không phục vụ quyền lợi của dân tộc Việt Nam mà chỉ phục vụ quyền lợi của giới tài phiệt duy lợi và đám tư bản đỏ trong nước mà thôi. Mong đợi những vũ khí sát thương để làm gì, để đánh ai, hay chỉ để tiêu thụ giùm cho các tập đoàn tư bản Mỹ những sản phẩm đã hoặc đang đi vào thời kỳ phế thải? Bao lâu còn chế độ cộng sản trên đất nước VN, chuyện "đánh nhau" nếu có với Trung cộng có thể giải quyết bằng "súng nước" thôi thì tại sao lại cần đến vũ khí sát thương? Hơn nữa, dưới mắt Bắc Kinh, những thứ vũ khí đó chẳng qua là những thứ đồ chơi không đáng kể; vì nếu đáng kể thì họ chẳng bao giờ để Mỹ giao chúng vào tay tên đầy tớ phản trắc của họ. Washington và Bắc Kinh có luận lý riêng của họ, có những mật ước song phương, nhất là từ cuối Chiến Tranh Việt Nam, những mật ước phân chia ảnh hưởng của hai tay chơi hàng đầu thế giới; Việt Nam, dù quốc gia hay cộng sản, cũng chỉ là một con chốt nhỏ, rât nhỏ của họ. Vũ khí tự chúng là con dao hai lưỡi, tùy thuộc vào người dùng; nếu chính sách của Hà Nội là "Hèn với giặc, ác với dân" thì những vũ khí đó chỉ là những thứ đồ chơi nhưng lại được trả bằng xương máu của người dân. Điều quan trọng cho xã hội VN là dân trí, có quyết tâm tự giúp mình, có ý thức về tự do dân chủ, có ý chí quật cường, và nhất có nhu cầu giải thể đảng cộng sản, trước hết và trên hết, chứ không phải tìm cách bồi dưỡng nó bằng sự hà hơi tiếp sức của tài phiệt Mỹ. Cũng như ông Cù Huy Hà Vũ, Bùi Tín, ông Phạm Chí Dũng tin rằng có sự hà hơi tiếp sức của Mỹ là mọi việc đều xong cả. Họ mang cái ảo tưởng ấu trĩ rằng Mỹ chỉ phản bội "ngụy quân ngụy quyền" chứ không dám phản bội những người cộng sản như họ! Xin các ông đừng nghĩ các ông là ngoại lệ, nhất là khi các ông có được đồng chỉ  John Kerry đứng đầu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. John Kerry cũng chỉ là một lá bài, không đại diện cho một quyền lực đích thực nào của Mỹ. Quyền lực đích thực đó nằm ở một nơi nào khác, bên ngoài hành pháp Mỹ, lập pháp Mỹ và tư pháp Mỹ.

Chủ nghĩa duy lợi không có ý thức hệ, không có biên giới quốc gia, không có biên giới chính trị. Mục tiêu duy nhất của chúng là miềng ăn, là quyền lợi. Các ông có gì trong tay để phục vụ thứ quyền lợi đó, so với Trung cộng? Bao lâu còn có thể khai thác được, Mỹ chi ve vãn VN như sách lược bắt cá hai tay; và cá nào lớn hơn cá nào thị mọi người tĩnh trí đều rõ. Dường như ngay từ đầu ông Phạm Chí Dũng đã rao bán tinh thần vọng ngoại, cầu an, và gián tiếp khiến người ta tin rằng, với TPP, với vũ khí của Mỹ, chế độ độc tài hiện nay tại VN sẽ đứng vững để tiếp tục đè đầu cỡi cổ dân tộc VN. Xin đừng nghĩ TPP là chiếc phao cứu mạng; có chăng nó chỉ cứu mạng bộ máy đàn áp và khủng bố đang tiến  hành trên đất nước VN. Khi bị cướp tấn công và truy hảm, việc ưu tiên hàng đầu là xua đuổi hay tiêu diệt bọn cướp chứ không phải kêu gọi người bên ngoài đưa thêm tiền của và vũ khí cho chúng (để cầu xin chúng tử tế hơn và cai trị tốt hơn?)    Nếu cần phải kêu gọi sự hỗ trợ từ bên ngoài thì, với thực tế địa chính trị thế giới hiện đang bị chủ nghĩa Đô-la ngự trị, tổ chức Xã Hội Dân Sự nên kêu gọi các thế lực tài phiệt bên ngoài (kể cả Nhật Bản) ngưng hà hơi tiếp sức cho chế độ độc tài Hà Nội, ngưng mọi hiệp thương, hiệp ước với tập đoàn Hà Nội (đừng nói đến những cụm từ rỗng ruột như "quan hệ đối tác chiến lược"). Có sụp đổ kinh tế mới hy vọng có sụp đổ chính trị. Nhưng yếu tố thành bại là dân trí; dân tộc VN thời Hội Nghị Diên Hồng chỉ nhờ vào lòng yêu nước không thôi mà chống được ngoại xâm. Ngày nay sự thành bại tùy thuộc không chỉ vào ý thức về hiểm họa xâm lăng Phương Bắc (giặc ngoài) mà còn vào ý thức sâu sắc về hiểm họa của tập đoàn tham ô thối nát, mãi quốc cầu vinh đang nắm quyền thống trị đất nước (thù trong). Nếu cố tình chỉ nhìn vào một vế không thôi là dối gạt người và tự dối gạt mình. Không tiêu diệt thù trong thì có van xin Trởi đi nữa thì Trời cũng chẳng giúp. Người Pháp có câu, "Aide-toi toi même, le ciel t'aidera (Hãy tự giúp mình rồi trời sẽ giúp.)" Nếu tiếp tục vướng mắc với não trạng cộng sản/cựu cộng sản, nếu còn mê muội trong chiếc bánh vẽ "Đại thắng mùa xuân," nếu còn ôm ảo tưởng "Bên thắng cuộc," nếu không tự giải phóng khỏi não trạng sâu tò vò thì mọi toan tính chỉ là mộng du. Nếu không thực sự "lột xác" lông đỏ thì chỉ đi vòng luẩn quẩn, dối gạt người và tự dối gạt mình.

* Ông Phạm Chí Dũng có bóng gió so sánh phong trào XHDS vơi Hội Nghị Diên Hồng; nhưng xin ông nhớ rằng

(1) Hội Nghị Diên Hồng được tổ chức trong một chế độ ái quốc chống xâm lăng chứ không phải trong một chế độ mãi quốc cầu vinh như chế độ Hà Nội;

(2) Hội Nghị Diên Hồng kêu gọi ý chí tự cường và quật cường của dân tộc chứ không cầu cạnh Tây Phương và nhất là Mỹ, thủ phạm từng phản bội và bán đứng không những Miền Nam mà toàn bộ VN cho bọn bành trướng phương Bắc. Kẻ nào đã bán linh hồn cho quỷ một lần thí kẻ đó sẽ bán linh hồn cho quỷ một lần nữa. "An honest politician is one who, when he is bought, will stay bought (Một chính trị gia lương thiện là kẻ, khi đã bị mua một lần, sẽ tiếp tục bị mua.)" - Cameron.

* Chúng tôi không rõ ông Nguyễn Đan Quế muốn nói gì trong câu, "không rối loạn không đổ máu."

(1) Đó có nghĩa là chỉ tụ tập lại rồi dâng "thỉnh nguyện thư," "kiến nghị," "thư ngỏ" lên "các cấp lãnh đạo"? Làm thế chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, gián tiếp đánh bóng bộ lông đỏ của tập đoàn thống trị. Đó chỉ biểu lộ một não trạng sâu tò vò.

(2) Đó có nghĩa là "biểu tình trong nhà"?

(3) Đó có nghĩa là tránh làm phật lòng tập đoàn cai trị? Xin đừng quên câu nói của người Tây Phương, "No pain, no gain." Không làm dấy động giới cầm quyền thì làm sao hy vọng thức tĩnh chúng được, đừng nói là đánh đổ chúng? Mục sư Martin Luther King chủ trương tranh đấu bất bạo động nhưng những hy sinh của người da đen là điều tất yếu không thể tránh khỏi: bị đánh đập, giết chóc, tù tội; nói chung là phải đổ máu mới thành công - "No pain, no gain." – "Cùng tắc biến, biến tắc loạn, loạn tắc thông." Thánh Gandhi  chủ trương tranh đấu bất bạo động nhưng những hy sinh của người Ấn là điều tất yếu không thể tránh khỏi: bị đánh đập, giết chóc, tù tội; nói chung là phải đổ máu mới thành công - "No pain, no gain." – "Cùng tắc biến, biến tắc loạn, loạn tắc thông." Những cuộc cách mạng ở Trung Đông và Bắc Phi hay ngay cả ở Miến Điện cũng chịu chung qui luật đó: "No pain, no gain". 

Chính người cộng sản cũng nhìn nhận điều đó khi nói, "Hạnh phúc nào mà chẳng phải đấu tranh." Và đấu tranh, ngay cả đấu tranh bất bạo động đi nữa - dứt khoát không thể theo nghĩa "không rối loạn không đổ máu." Ông Nguyễn Đan Quế cứ hỏi Tố Hữu đúng thế không? Hãy mạnh dạn đối diện với sự thực: bộ máy đàn áp càng khốc liệt bao nhiêu thì cái giá phải trả càng lớn bấy nhiêu; không có một phương thuốc nào êm thấm cả, ngoại trừ thuốc ngủ. Ông đang gieo rắc tính sợ hãi, khiếp nhược, và cầu an trong khi vẫn tỏ ra là một nhà "hoạt động." Ông vô tình hay cố ý làm thui chột khí thế đấu tranh của giới trẻ yêu nước, chẳng khác nào Lê Hiểu Đằng, Hồ Ngọc Nhuận…Đó có thể là một trong những chiêu thuật "be bờ" nhằm bảo vệ chế độ, một chế độ khét tiếng là "hèn với giặc, ác với dân." Có thể thông điệp chung của ông Nguyễn Đan Quế, Cù Huy Hà Vũ, Bùi Tín, Phạm Chí Dũng… là: "Làm gì thì làm, đừng động đến Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản." - mặc dù ông Phạm Chí Dũng trước đây có tuyên bố bỏ đảng (thoái đảng nhưng không phản đảng?)

* Chúng tôi xin chân thành cảm phục lòng can đảm và chính trực những người thực sự yêu nước trong phong trào Xã Hội Dân Sự, kính chúc quý vị sức khỏe và mọi điều may mắn để giúp dân tộc thoát khỏi hiểm họa diệt vong và dẫn dắt VN đến một tương lai tốt đẹp. Xin đừng bao giờ quên cảnh giác những mưu mô thao túng và lũng đoạn cố hữu của cộng sản.

- Đỉnh Sóng

http://www.dinhsong.net/DS/ChinhTriKinhTe.aspx?ind=67

 
 
Flag Counter

biển đông, bien dong