Welcome to Vietnamese Sea - Chào mừng độc giả đến với biển Việt-Nam

 

 

Nhật ký biển Đông: Luận về Cách Mạng Dân Tộc

http://www.vietnamsea.org/vietnamsea/nhat-ky-bien-dong_luan-ve-cach-mang-dan-toc-viet.shtml

Trích: " Hiện nay các mâu thuẫn trầm trọng trong nội bộ của giai cấp thượng tầng, của các nhóm lợi ích, của hàng ngũ lãnh đạo Đảng CSVN đã đến mức tột cùng cho sự thay đổi. Các tranh chấp không còn giữ trong nội bộ như xưa nữa mà đã kéo quần chúng vào, dẫn đến việc lâu nay nổ bên trong hệ thống (implosions) đang trở thành nổ tung ra bên ngoài cho vỡ hệ thống.

... Theo ông Nguỵ, Việt Nam nên tận dụng giai đoạn này để thay đổi thể chế chính trị mà TQ không thể nào can thiệp được dù có muốn. Theo ông, VN có cửa sổ cơ hội hai năm để làm cách mạng dân chủ vì đó là hai năm mà TQ loạn lạc chính trị và không phe nhóm nào dám có chủ trương can thiệp vào nội bộ VN để mang lấy rũi ro chính trị.

Thời điểm nhân dân muốn thay đổi vận mệnh đã đến, nội bộ thượng tầng Đảng CSVN đã chia rẽ đến mức phải vỡ ra chứ không thể hàn gắn được, người Việt hải ngoại đang một lòng hổ trợ trong nước đứng lên cho sự sinh tồn của dân tộc, các nước dân chủ nhất là Hoa Kỳ không thể làm ngơ khi cách mạng xảy ra. Dù ngày tháng chưa định nhưng năm thì đã gần kề. Khi các tinh tú thẳng hàng thì một vận hội mới cho dân tộc sẽ xảy ra."
( Lê Minh Nguyên - Đã Đến Lúc Cách Mạng Dân Chủ Xảy Ra )

"Thời điểm nhân dân muốn thay đổi vận mệnh đã đến, nội bộ thượng tầng Đảng CSVN đã chia rẽ đến mức phải vỡ ra chứ không thể hàn gắn được, người Việt hải ngoại đang một lòng hổ trợ trong nước đứng lên cho sự sinh tồn của dân tộc, các nước dân chủ nhất là Hoa Kỳ không thể làm ngơ khi cách mạng xảy ra. Dù ngày tháng chưa định nhưng năm thì đã gần kề. Khi các tinh tú thẳng hàng thì một vận hội mới cho dân tộc sẽ xảy ra."

Câu kết đầy xác quyết và cấp bách của tác giả Lê Minh Nguyên không phải là vô cớ, nếu biết rằng quá trình tranh đấu gian khổ nhằm đánh đổ chế độ độc tài toàn trị phản nước, hại dân việt cọng đã trải qua nhiều giai đoạn thăng trầm, với sự tranh cải gay gắt giữa khuynh hướng " thỏa hiệp cải lương " và khuynh hướng " cương quyết Cách mạng " trong một thời gian dài đăng đẳng hơn 42 năm mới có câu kết luận xác quyết ngày nay.

Xin gởi lại bài viết cũ để nhớ lại đôi nét bi tráng trong công cuộc tranh đấu trường kỳ vì vận mệnh của Đất nước và Dân tộc.

LUẬN VỀ CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC

Trong bài viết “ Chuyện dài ra đảng và đa đảng “, dưới tiểu tựa Không Thể Cầu Xin, người cọng sản già lưu vong bên Nga Nguyễn Minh Cần viết:

“ Nhiều người cho rằng không thể nào thỏa hiệp với đảng cầm quyền được, những người dân chủ chỉ có một con đường đi đến thắng lợi là một mặt, ra sức mở rộng xã hội dân sự, mặt khác, vận động dân ta đấu tranh bất bạo động bằng mọi hình thức khác nhau để tạo nội lực mạnh có khả năng thay đổi chế độ toàn trị. Phong trào dân chủ phải dựa vào sức mạnh kỳ diệu của quần chúng và của xã hội dân sự thì mới áp lực được lên tập đoàn cầm quyền buộc họ phải chuyển hoá hay đổi thay chế độ toàn trị. Nếu họ ngoan cố thì sức mạnh của đại chúng sẽ biến thành trận sóng thần cuốn hết tập đoàn cầm quyền và chế độ độc tài ra Biển Đông.

Mọi ý đồ thỏa hiệp với ĐCS đều rất nguy hại cho cuộc đấu tranh chung! Nhất là trong tình hình hiện nay: khi ĐCS đang lâm vào cuộc khủng hoảng trầm trọng về mọi mặt và Đất nước ta đang ngập sâu vào cuộc tổng khủng hoảng nặng nề hầu như không lối thoát; khi quan thầy của tập đoàn cầm quyền nước ta là Trung Cộng cũng đang lúng túng trong khó khăn, nguy cơ bùng nổ xã hội ở đấy đang tới gần; và khi xu hướng chung toàn cầu là xóa bỏ độc tài toàn trị, xây dựng chế độ dân chủ, tự do, tôn trọng nhân quyền. ( ngưng trích )

Đọc câu “ Nếu họ ngoan cố thì sức mạnh của đại chúng sẽ biến thành trận sóng thần cuốn hết tập đoàn cầm quyền và chế độ độc tài ra Biển Đông ” thì thấy rằng lập trường cương quyết giải trừ chế độ cọng sản phản nước, hại dân có vẻ ngập ngừng vì chữ “ Nếu “, bởi vì trong đấu tranh cách mạng lật đổ bạo quyền không thể dựa trên giả định mà phải có thái độ dứt khoát, quả quyết mới khích lệ được quần chúng hăng hái tham dự.

Xin gởi lại đây bài viết cũ, nói lên suy tư của một người Việt Quốc gia, vì thời thế thua trận mà lưu ly nơi hải ngoại:

MỘT THOÁNG SUY TƯ VỀ CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC

Mấy ngày nay, tâm tư chấn động vì thương xót hai cháu nhỏ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vừa phấn khích về hành động can trường của hai cháu mà ngẫn ngơ không làm gì được. Mới đưa tay lần giở những bài viết cũ, bắt gặp bài viết năm xưa về cuộc cách mạng Dân tộc.

Cách nay hơn 12 năm, sau khi Mỹ bang giao với vc được mấy năm, phong trào chống cộng hải ngoại bị những người làm chánh trị thời cơ tấn công ráo riết. Công việc “ Giữ Lửa Chống Cộng “ thật là gian nan. Nhưng Quân, cán, chánh VNCH và đồng bào Tị nạn Cọng sản vẫn kiên tâm, trì chí. Một dạ sắt son giữ cho được ngọn lửa thiêng sông núi, nung đúc tinh thần kháng cọng cho đồng bào nước chờ ngày quật khởi.

Ngày nay, tuổi trẻ Việt Nam can trường kế tiếp nhau đứng lên kháng cộng làm nên lịch sử. Những Đỗ thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha … nối tiếp nhau xung trận. Dầu thất thế sa cơ vẫn ngẩng mặt cao đầu, dõng dạc tố cáo bạo quyền, không hề khiếp nhược. Gương chiến đấu chống bạo quyền cộng sản của tuổi trẻ Việt Nam mai nầy lịch sử khắc ghi.

Tôi, tuổi già ngưởng mộ, xin ghi lại những lời nói hào hùng của Anh thư – Hào kiệt Việt Nam hôm nay như lời hịch Mê Linh, Bình Ngô Đại Cáo của Bà Trưng, Bà Triệu, Lê Lợi, Quang Trung:

“ Đi (mà) chết đi đảng csvn bán nước!
Tàu khựa cút khỏi Biển Đông
Tôi trước sau vẫn yêu Đất nước và Dân tộc
Tôi chỉ chống đảng csvn. Tôi không có tội “

Xin gởi lại bài viết cũ để các bạn trẻ và đồng bào trong nước vững tin: Con dân Việt Nam nơi hải ngoại trước sau vẫn một lòng “ ở cùng “ Đất nước và Dân tộc.

SUY TƯ VỀ CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC

Một vị Luật sư kiêm chủ báo nổi tiếng ở đây có lần nói với nhóm Hòa Hợp Hòa Giải Nguyễn Gia Kiểng từ bên Pháp qua: Làm CÁCH MẠNG ở Việt Nam là không được đâu (!?). Anh bây giờ là người Pháp gốc Việt, tôi là người Mỹ gốc Việt cả rồi. Vậy chi bằng chúng ta chỉ lo cho cộng đồng người Việt tại Mỹ, tại Pháp thôi."

Đây là nhận thức của một trí thức trẻ "thành danh" (!) trên đất Mỹ. Đây cũng chẳng phải là đặc điểm riêng của giới trẻ thành danh trên đất Mỹ mà cũng là nhận thức gọi là thực tiễn (!) của một số người làm chính trị kỳ cựu, tự nhận là thức thời, biết quyền biến.

Vì nhận thức như vậy nên họ mới nẩy sinh ra hai thái độ kể sau:

Thứ nhứt là thái độ buông xuôi và quên lãng như kiểu người Luật sư trẻ kể trên. Hay nói một cách lả lướt như nhà văn nhiều năm kinh nghiệm Giao Chỉ, tức một thời Đại Giới thiệu gia Yên Mô: "Tới đây thì ở lại đây." Hoặc giả cải lương hơn thì là: "Xin chọn nơi nầy làm quê hương." Không ai trách gi thái độ ăn cây nào rào cây nấy vừa kể. Chỉ có điều đáng tiếc là trong khuôn khổ Tự Do, Dân Chủ của xứ nầy, với tư cách công dân Mỹ gốc Việt có địa vị xã hội tốt, chí ít họ cũng có đủ quyền hạn công dân để nói lên ý kiến về chính sách ngoại giao của chính phủ Hoa Kỳ để tác động tích cực hơn về phiá Dân Chủ và Nhân Quyền cho VN thay vì chỉ vì quyền lợi của giới Tư Bản Mỹ, nhưng họ khước từ không chịu làm, lại đi chọn thái độ tiêu cực kể trên.

Thứ hai là thái độ trá nguỵ của một số chính khách xôi thịt ngày cũ và em út họ hiện nay: Đó là thái độ lắt léo, từ HOÀ HỢP, HOÀ GIẢI cho tới trắng trợn bắt tay THOẢ HIỆP, HỢP TÁC với VC.

Ngay khi những đợt Cựu Tù Nhân Chính trị, tục gọi là HO đầu tiên tới đất Mỹ vào năm 1990 thì nhóm Thông Luận Nguyễn Gia Kiểng từ bên Pháp đã bỏ vòi sang đây (nghe nói được nhóm Vũ Quán chủ tiếp rước) để rêu rao chiêu bài Hoà Hợp, Hoà Giải. Bị chống đối mạnh mẽ, nhóm nầy phải tháo lui về Pháp, nhường trận địa cho những tay hoạt đầu ở đây mở cuộc đánh phá phong trào quần chúng chống Cộng.

Khởi đầu chúng cho mấy ông thợ viết ru ngủ đồng bào chống Cộng bằng cách xu mị dư luận về thứ tình cảm cao thượng rỗng tuếch rằng: Con người không nên đeo đẳng lòng thù hận (hostage of hatred: chữ nghĩa của một bà viết cho Mẹc-cu-ri Nu) thấp hèn. Trái lại, phải vươn mình lên chốn thanh cao với tình thương bao la, bát ngát tận chín từng xanh. Đó là tuyên truyền Xóa bỏ Hận thù, Hoà Hợp, Hòa giải với VC. Khi các mũi đột phá Giao Lưu Văn hoá Thanh Lan, Tôn giáo vận Thanh Từ bị đồng bào chống đối dữ dội, Tú Gàn từ Nam Cali cay cú khinh miệt những người chống Cộng. Vận động quần chúng biểu tình chống Cộng là phường bát nháo. Thụy Giao ở Bắc Cali còn lớn họng hơn: Cựu tù nhân chính trị biểu tình chống Cộng ồn ào là Loạn Kiêu Binh. Cà lơ, ngơ ngáo như cậu cháu Ký Còm thì ăn ké bằng cách hý hước hoá những ai vận động biểu tình chống Cộng là làm trò hề, trò khỉ. Gần đây, Liên Hội NVQG công khai lên án các cuộc biểu tình chống Thời Báo ăn táo Xuân Phong và chống sư Đỗ Thích thịt cầy Trí Dũng là THIỂU SỐ PHÁ RỐI CỘNG ĐỒNG (!?). Đó là thủ đoạn của tập đoàn CHỐNG-CHỐNG CỘNG để che đậy toan tính cầu hoà, hợp tác với VC. Dư luận có lý khi mệnh danh tập đoàn nầy là NGỤY HÒA, CHỦ BẠI, bởi vì họ cho rằng không thể thắng được VC nên mới quỵ luỵ, cầu hoà.

Thất bại trong chiến dịch công kích phong trào quần chúng chống Cộng, họ bèn lên giọng cầu cao rằng: Đám đông chống Cộng ngu dốt, không biết thức thời, quyền biến. Còn họ là những người trưởng giả, am tường tình thế chính trị, biết đường tiến, thoái theo đúng sách lược ngoại giao của…Hoa Kỳ. Cho nên họ mới bảo: Bây giờ chống Cộng là xưa rồi. Phải quyền biến theo cách khác. Cách nào? Người Phát ngôn của Mặt Trận là Diệu Chân liền dẫn sách; Thời đại ngày nay là thời đại ĐỐI THOẠI, HOÀ BÌNH, HỢP TÁC PHÁT TRIỂN. Thù hận nhau đến như Do Thái và Palestine mà họ còn nói chuyện hoà bình với nhau được. Vậy, tại sao VC và chúng ta đều là người Việt Nam lại không nói chuyện với nhau được? Té ra họ vùi dập không thương tiếc phong trào quần chúng chống Cộng để họ rảnh tay tính chuyện đối thoại, hợp tác với VC. Nhưng thử hỏi, họ nhân danh ai, nhân danh cái gì và dựa vào lực lượng nào để bắt tay, thoả hiệp với VC để giải quyết công việc của toàn thể Đất nước và Dân tộc??!! Vì vậy, đông đảo đồng bào Tỵ Nạn CS mới chống đối dữ dội toan tính xé rào, ăn mảnh của bọn ngụy hòa. Còn nói rằng thức thời, dựa theo sách lược ngoại giao của Hoa Kỳ để dùng áp lực kinh tế chuyển hoá chính trị là nói giọng cầu cao, phóng đại, sai sự thật. Những người ngụy hoà thường dùng chiêu bài bí hiểm DIỄN BIẾN HÒA BÌNH để biện minh cho ý đồ bắt tay, hợp tác với VC.

Thật ra khộng ai biết Hoa Kỳ hay nước nào khác mà VC thường gọi mập mờ là các lực lượng thù địch có một kế hoạch riêng biệt nhằm đổi chế độ độc tài, đảng trị VC sang chế độ dân chủ một cách êm thấm, gọi là diễn biến hoà bình hay không. Chỉ biết sau chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ có đề ra sách lược ngoại giao đối với các nước CS còn lại mệnh danh là GIAO KẾT-MỞ RỘNG (tạm dịch chữ ENGAGEMENT-ENLARGEMENT), hiểu một cách đơn giản là nối lại bang giao, giao thương để làm ăn, mở mang kinh tế, để rồi dùng các hiệp ước có lợi (beneficiary agreement) cho nước CS đối tác để KHUYẾN KHÍCH những thay đổi dân chủ (encourage democratic transformations). Nói cách khác, giao kết làm ăn kinh tế để thu lợi là mục đích chính yếu, còn khuyến khích mở rộng dân chủ là thứ yếu hay tùy phụ, hoặc nhiệm ý, tức là có cũng được, không có cũng được. Cho nên những ai chạy lúp xúp theo đuôi chánh sách ngoại giao Hoa Kỳ mà kênh kiệu, tự cho là thức thời quyền biến là thiếu tự trọng, nếu không muốn nói là thiếu liêm sỉ.

Những người trưởng giả cũng thường nói rằng: Đám đông chống Cộng dốt nát, không biết gì về chiến thuật, chiến lược. Tôi dõng dạc nói rằng: Những người chống Cộng gốc Quân, Cán, Chính VNCH không phải chỉ nghe nói hoặc hiểu biết suông về vấn đề chiến thuật, chiến lược mà trước đây họ từng làm việc đó hàng ngày. Chỉ cần là sĩ quan cấp Đại đội trưởng thôi, khi hành quân trong đội hình cấp Tiểu đoàn tại địa phương là họ hiểu ngay rằng họ đang làm nhiệm vụ chiến thuật, tức là bảo vệ an ninh lãnh thổ. Khi hành quân trong đội hình Binh đoàn càn quét cục R ở Mật khu Mỏ Vẹt chẳng hạn là họ hiểu là họ đang thi hành nhiệm vụ chiến lược, triệt hạ đầu não của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng như cắt đứt căn cứ tiếp vận VC. Chỉ cần là một Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn thôi, khi xây dựng một Áp Chiến Lược là họ hiểu rằng họ đang thực hiện một Đơn vị trong sách lược Bình định và Phát triển Nông thôn trên toàn quốc.

Cho nên, khi những người chống Cộng cương quyết và nhẫn nại cổ võ, vận động tổ chức và phát triển lần hồi PHONG TRÀO QUẦN CHÚNG CHỐNG CỘNG thì khởi đầu xem ra nhỏ nhoi, nhưng nếu trì chí đi con đường của mình cho tới nơi, tới chốn thì về lâu, về dài việc làm nầy trở thành MỘT CÔNG TÁC CHIẾN LƯỢC TỐI QUAN TRỌNG cho Đất Nước. Vừa TĂNG CƯỜNG SỨC MẠNH CỦA DÂN CHÚNG để giành lại quyền tự quyết về vận mạng của Đất Nước, vừa XÂY DỰNG MỘT LỰC LƯỢNG DÂN TỘC để tiến hành MỘT CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC.

Mấy tháng trước đây, sau vụ Mặt Trận và thấp thoáng đàng sau là Nhị Nhân bang Liên Hội chồng dấu theo cao trào 53 Ngày Đêm Tranh Đấu chống lá cờ máu VC và ảnh gìa Hồ của đồng bào Nam Cali để tranh tiên tổ chức cái gọi là Đêm Thắp Sáng Niềm Tin bị dư luận vạch mặt là chôm credit của Đoàn thể khác, họ bèn rụt rè, thử ném nắm bùn ĐỘC QUYỀN CHỐNG CỘNG vào các đoàn thể chống cộng ở đây. Bị chỉ rõ đây là hành động hèn nhát và trá ngụy. Cùng kế, họ muối mặt thi hành hạ sách, mở chiến dịch bươi móc ti tiện đời tư của các cá nhân chống cộng.

Tóm lại, không có việc gọi là độc quyền chống cộng ở đây. Trái lại, việc vận động mở rộng Phong Trào Quần Chúng Chống Cộng là khởi đầu một thời kỳ mới:

Giành lại QUYỀN QUYẾT ĐỊNH CHIẾN, HOÀ cho đám đông, tức là bãi bỏ ĐỘC QUYỀN LÀM CHÍNH TRỊ của những người Trưởng giả thuở nay vẫn quen thói ngồi cao, tự vẽ vời đủ lý thuyết và cương lĩnh, rồi ngồi chờ thế lực ngoại cường đưa lên cầm quyền, tự tung, tự tác quyết định mọi việc của đất nước, bất chấp mọi ý nguyện của người dân.

Họ cũng thường dùng những thuật ngữ thời thượng: Nào là Thời đại bùng nổ thông tin, nào là Cách Mạng truyền thông, gần đây là Toàn cầu hóa Dân chủ, cuối cùng là Tình hình mới, chống Cộng theo kiểu mới. Họ nói như vẹt để rồi cứ kiểu cũ mà làm như vừa kể, bởi vì nều họ hiểu đúng về tác dụng của cuộc cánh mạng truyền thông thì họ không thể coi vấn đề chính trị như là thứ gì cao siêu, bí hiểm, chỉ có họ mới đủ kiến thức vận dụng.

Thực ra chính trị chỉ là một khiá cạnh của đời sống. Mọi người chỉ cần đọc báo, nghe đài phát thanh, đặc biệt internet là có thể hiểu biết thượng vàng, hạ cám bất cứ thứ gì, đừng nói chi là vấn đề chính trị được đông đảo người bàn luận hàng ngày. Cho nên, khi những người chống cộng vận động đồng bào thành Phong trào Quần chúng đấu tranh chống cộng là họ đi thẳng vào trung tâm của định nghĩa dân chủ: Mọi người đều có tiếng nói về hướng đi của đất nước (Everyone has a say about national direction). Việc làm nầy cũng chính là điều mà Bà Suu Kyi mong mỏi thực hiện cho đất nước Miến Điện: TĂNG CƯỜNG SỨC MẠNH CỦA DÂN CHÚNG (Empowering the people) để họ có khả năng tham dự vào việc cai trị đất nước cũng như kiểm soát việc làm của giới trưởng giả cai trị (the ruling elite).

Tóm lại, công cuộc vận động tổ chức, phát triển phong trào Quần chúng Đấu tranh chống Độc tài, áp bức VC trước sau vẫn ĐÚNG. Nó đúng không những trong giai đoạn đấu tranh GIẢI TRỪ BẠO QUYỀN VC hiện nay mà còn sẽ đúng trong giai đoạn XÂY DỰNG DÂN CHỦ hậu CS và vẫn còn đúng trong giai đoạn TÁI THIẾT, XÂY DỰNG lại Đất nước sau nầy.

Trong giai đoạn đấu tranh giải trừ ách áp bức VC, Phong Trào Quần Chúng chống Cộng là tiền đề để tiến tới thành hình một lực lượng rộng rãi hơn, bao gồm đông đảo dân chúng, tức là LỰC LƯỢNG DÂN TỘC để tiến hành cuộc CÁCH MẠNG DÂN TỘC vì DÂN SINH, DÂN CHỦ, tức là cuộc cách mạng của toàn dân, vì chịu hết nổi nạn nghèo đói, áp bức, bất công mà vùng lên đánh đổ bạo quyền VC để tự giải thoát.

Trong giai đoạn xây dựng Dân chủ hậu CS, chính lực lượng Dân Tộc đó sẽ quyết định về Bản Hiến Pháp, tức là nền tảng quy định thể chế chính trị của đất nước cũng như quyết định về bầu cử nhân sự vào bộ máy cai trị quốc gia.

Trong giai đoạn tái thiết, xây dựng lại Đất nước, lực lượng Dân Tộc đó sẽ là chủ lực tiến hành các kế hoạch phát triển Quốc Gia.

Cho nên những ai hiện nay góp mặt trong Phong Trào Quần Chúng Đấu Tranh Chống Cộng đều có quyền hãnh diện về sự đóng góp của mình vào cuộc CÁCH MẠNG DÂN TỘC hiện đang diễn tiến. Chúng ta cứ kiên nhẫn, trì chí hành động, rồi cũng có ngày thanh thản ca rằng:

Nợ TANG BỒNG trăng trắng vỗ tay reo
Thảnh thơi thơ túi rượu bầu

Nguyễn Nhơn
(Để kỷ niệm những ngày cuối Thiên Niên Kỷ Thứ Hai)

 

 
 
Flag Counter

biển đông, bien dong