Welcome to Vietnamese Sea - Chào mừng độc giả đến với biển Việt-Nam

 

 

Nhật ký biển Đông: Tổ Quốc - Dân Tộc là đây

Mấy ngày hôm nay
Nhân khi người Việt Tị Nạn việt cọng
Uy nghi dạy cho tên tuyên truyền xung kích vc hùng cửu long
Bài học để đời về thủ đoạn tuyên truyền vẹm cọng
Bọn việt gian Giao Điểm và vài tên duy vật vô thần
Khua chiêng đánh trống về
“Tổ Quốc và Dân Tộc” nhằm đánh lạc hướng
Chúng lên giọng cầu cao trấn an, xu mị:
“Chế độ Chánh trị (vc) rồi sẽ qua đi - Chỉ có Tổ Quốc là trường tồn”

Bọn nầy ngày trước chưa từng chiến đấu chống cọng sản Bắc Việt tay sai Nga - Tàu đánh chiếm Miền Nam nhằm nhuộm đỏ “Nửa mảnh Sơn Hà” cuả Tổ Quốc còn giữ được.

Ngày trước, chúng chỉ biết vinh thân, phì gia.

Ngày nay ra hải ngoại còn mặt trơ trán bóng, nỏ mồm rộng họng nói về yêu nước, yêu Tổ Quốc, Dân Tộc rổng tuyếch.

Lại còn thêm tội bài xích Phật giáo _ Thiên Chúa giáo, gây tranh cãi ồn ào trong khi không nói một tiếng gì về tội ác phản nước - diệt tộc của tà quyền hán ngụy việt cọng hiện tiền trước mắt hôm nay.

Trong lịch sử từ cổ chí kim, không có một bạo chúa, độc tài nào tự nhiên sụp đổ. Từ Nga xô, Đông Âu chí Trung Đông, Bắc Phi, người dân mỗi nước đổ máu chiến đấu mà còn chưa dứt trừ được bọn độc tài trọn vẹn. Hà huống chi thứ độc tài toàn trị cu li việt cọng mà cứ ngồi đó (lo cat)* chờ nó qua đi thì chỉ có mất nước, diệt tộc thấy liền trước mắt chớ “Tổ Quốc trường tồn” (cái mẹ rượt) gì?!

(*) Chữ Việt hổng bỏ dấu có nghĩa là: “lộ cật”

Đây, tôi nói về “tình tự dân tộc - nghĩa đồng bào” thắm thiết trong những ngày bạo quyền vc cấm đạo năm xưa.

Nhà sư và giáo dân

Tù trong nơi núi rừng Việt Bắc vừa mãn
Tù ngoài Kinh Tế Mới Bảo Lộc liền theo
Kiếp cùng khốn nhọc nhằn, máu đào hòa nước mắt
Nhà cạnh An Lạc Tự hoang phế
Câu kinh Phật vỗ về, lòng cũng được bình yên

Bỗng một buổi sáng nọ, có người mặc áo bà ba
Tựu hợp Phật tử quanh chùa lại giảng kinh
Cuộc nói Pháp vừa xong, Thầy còn đang hỏi han Phật tử

Bỗng chiếc xe Honda xẹt đến
Cậu thanh niên vừa chạy vừa hô
Công an đã tới đó, sao còn dềnh dàng ở đây
Rồi kéo Thầy lên xe dọt như biến

Bọn công an kéo đến hùng hổ
Cậu nọ chở Thầy chạy xa rồi
Ai nấy đều vui mừng
Lòng mang ơn Cậu kia khôn xiết

Về sau hàng Phật tử thì thầm
Cậu thanh niên hào hiệp ấy
LÀ GIÁO DÂN LÀNG BÊN
Thấy chuyện bất bình ra tay nghĩa hiệp

Việc làm can trường đó
Chẳng những nguy hại mình Cậu
Còn có thể gây hại cả gia đình
Nên ai nấy đều lo âu, cầu nguyện

Cầu cho Cậu tai qua nạn khỏi
Gia đình Cậu được Chúa cho bình yên
Con Chúa, con Phật đồng một lòng
Cậy dựa nhau trong cuộc sống khốn cùng

Nguyễn Nhơn

Tháng tư mất nước Tháng tư buồn
Nhớ về nước Việt quê nhà mến yêu

Khí thiêng sông núi Việt

Tôi sanh ra từ làng quê Bưng Cầu
Xứ Thủ, Một cây Dầu, Bình Dương
Đất gò Miền Đông Nam bộ
Bên dòng suối nhỏ hiền hòa
Một vạc bưng trải dài bên bờ suối
Cây cầu ván mộc mạc bắc ngang
Dọc bờ suối hai lỗ mội
Mội Chợ, mội Thầy Thơ
Mội Thầy Thơ thơ mộng
Dưới cội trâm già rợp bóng
Trĩu trái tím ngắt, vị ngọt ngào

Dòng An Giang thuở học trò
“Giòng An Giang nên thơ khiến nhớ ”
Rừng U Minh âm u minh minh
Nơi chiến trường máu đổ, tử vong
Sông Hậu những chiều lộng gió
Đón đợi người yêu tìm đến

Mùa đông Hoàng Liên Sơn
Đỉnh Fansipan tuyết trắng
Xuân về hoa bang nở trắng núi đồi
Mùa hè dưới chân rặng Trường Sơn
Nắng như đổ lửa
Mùa thu dòng suối A Mai êm ả
Dịu dàng, róc rách chảy về xuôi
Bến Ngọc chiều tà hiu quạnh
Nhớ quê nhà Miền Nam

“Ai hỏi tôi từ đâu đến?
Tôi đáp, Tôi từ Việt Nam đến đây”(*)
Tôi là người Việt Nam
Mang dòng máu Lạc Việt
Đượm khí thiêng sông núi
Đất Việt bên bờ Biển Đông

Ngày nay dân tộc tôi chẳng may
Bị loài cọng sản quốc tế
Đưa vào vòng bạo tàn hắc ám
Nhưng rồi cũng có một ngày
Tuổi trẻ Việt Nam bừng lên
Sức sống giống giồng Lạc Việt
Xóa tan u minh cọng sản
Đưa non sông qua cơn lầm than
Vén mây mờ cho giồng giống
Núi sông Đất Việt
Lại rạng rỡ bên bờ Biển Đông

Nguyễn Nhơn
( Mùa hè trên đất Mỹ )
(*) Thơ Nguyễn Thanh Bạch

 
 
Flag Counter

biển đông, bien dong